(VPL)- Di sản văn hóa luôn là nguồn cảm hứng bất tận trong hoạt động sáng tạo. Từ những hoa văn truyền thống, họa tiết dân gian đến các loại hình nghệ thuật được lưu truyền qua nhiều thế hệ đã góp phần tạo nên bản sắc văn hóa Việt Nam và tiếp tục được khai thác trong hội họa, điêu khắc, thời trang, điện ảnh hay quảng cáo.
Trong khi pháp luật ngày càng hoàn thiện để bảo vệ quyền tác giả thì hoạt động sáng tạo cũng đang không ngừng mở rộng, đặc biệt với xu hướng khai thác các giá trị văn hóa truyền thống trong nghệ thuật đương đại. Chính sự giao thoa này đặt ra yêu cầu phải nhận diện rõ ranh giới giữa phần di sản thuộc về cộng đồng và phần sáng tạo mang dấu ấn cá nhân được pháp luật bảo hộ.
Tuy nhiên, khi những giá trị văn hóa truyền thống được đưa vào các tác phẩm đương đại, cũng đặt ra nhiều vấn đề pháp lý. Đâu là phần thuộc về di sản chung của cộng đồng mà mọi người đều có thể khai thác? Đâu là thành quả sáng tạo mang dấu ấn cá nhân được pháp luật bảo hộ bằng quyền tác giả? Và khi xảy ra tranh chấp, ranh giới giữa việc kế thừa giá trị văn hóa với hành vi xâm phạm quyền tác giả sẽ được xác định như thế nào?
1